Experience YourListen.com completely ad free for only $1.99 a month. Upgrade your account today!

The Last Leaf

Embed Code (recommended way)
Embed Code (Iframe alternative)
Please login or signup to use this feature.

http://vietnamsaigon75.blogspot.com/2012/11/chiec-la-cuoi-cung-last-leaf-by-ohenry.html<br />
O.HENRY'S FULL HOUSE (1952) DVD<br />
Trong một quận nhỏ phia đông Washington, các con đường chạy ngoằn nghoè một cách điên dại,<br />
<br />
cắt quãng thành những dải nhỏ gọi là “vùng”.Những “vùng” này lọt thỏm trong những góc và đường <br />
cong lạ kì. Một con đương cắt ngang với chính nó một, hai lần. Một hoạ sĩ đã có lần khám phá là <br />
con đường có thể có giá. Ví dụ như khi một nhân viên thu ngân cầm hoá đơn của mầu vẽ, giấy và <br />
vải, sau khi đi dọc theo đường này bỗng thấy mình đã đi vòng lại chỗ cũ mà không hề thu được <br />
một xu nào cả!<br />
<br />
Thế nên đám hoạ sĩ chẳng bao lâu đã kéo đến phường Greenwich, săn lùng phòng cho thuê có cửa sổ<br />
thông ra hướng bắc, góc mái kiểu thế kỷ 18, gác lửng kiểu Hà Lan, và giá thuê lại rẻ. Sau đấy họ<br />
mang vào vài lọ hợp kim thiếc, một hai cái chảo nấu ăn dã chiến, và thế là một “quần cư” thành hình.<br />
<br />
Hai cô Sue và Johnsy cùng thuê chung một căn phòng đơn giản ở tầng trên cùng của một toà nhà <br />
ba tầng lụp xụp. “Johnsy” thực ra là tên thân mật của California. Họ đã gặp nhau tại một hiệu ăn trên<br />
đường Số Tám, và khám phá ra là họ có những sở thích tương đồng về nghệ thuật, rau diếp xoắn trộn<br />
dấm, và thời trang với tay áo giám mục. Thế là họ cùng thuê chung một căn phòng.<br />
<br />
Đấy là vào Tháng 5 . Vào tháng 11, có một kẻ ngoại nhập mang theo giá lạnh nhưng vô hình, mà các<br />
bác sĩ gọi là Viêm Phổi, rình rập trong “quần cư”, móng vuốt giá băng quệt vào đây đó. Tên giặc đã <br />
ngang nhiên hoành hành khu phía đông, hạ gục nhiều nạn nhân, nhưng hắn chỉ mới đặt chân chầm <br />
chậm qua các lối ngõ như bàn cờ của mấy “vùng” nhỏ hẹp phủ đầy rêu.<br />
<br />
Bạn sẽ không xem Thần Viêm Phổi như một quân tử già đầy hào hiệp. Người con gái nhỏ vốn đã mất<br />
máu vì những trận gió ở Califỏnia thì lẽ ra không đáng cho một kẻ bất tài già nua bận tâm đến. <br />
Nhưng hắn đã tấn công Johnsy. Thế là cô nằm bẹp, không mấy cử động, trên chiếc giường sắt, <br />
xuyên qua khung cửa sổ kiểu Hà Lan nhìn ra bức tường trơ trụi của căn nhà gạch kế bên.<br />
<br />
Một buổi sáng, vị bác sĩ đầy bận rộn mời Sue ra hành lang. Ông đang vẩy cái nhiệt kế thăm bệnh <br />
để mực thuỷ ngân trong đó hạ xuống.<br />
- Cơ may khởi bệnh của cô ấy áng chừng chỉ một phần mười. Và cơ may này là tuỳ vào việc cô ấy <br />
có ý chí muốn sống hay không. Với cách con bệnh chỉ ngóng chờ công ty mai táng đến thì sách thuốc<br />
nào cũng vô dụng. <br />
Cô bạn nhỏ của cô đã bị ám ảnh là cô ấy sẽ không qua khỏi. Cô ấy có ý định gì không?<br />
<br />
- Chị ấy... chị ấy muốn có ngày nào đó vẽ tranh phong cảnh vịnh Naples<br />
<br />
- Vẽ tranh à? Thật là điên rồ! Cô ấy có bận tâm nặng nề về việc gì không, chẳng hạn <br />
về một người đàn ông nào đó?<br />
<br />
Cô Sue khịt mũi:<br />
- Một người đàn ông à? Một người đàn ông thì có thể... mà không, bác sĩ ạ, không có chuyện như thế.<br />
<br />
Vị bác sĩ nói:<br />
- Thế thì là do cô ấy quá yếu rồi. Tôi sẽ cố làm mọi cách mà khoa học cho phép. Nhưng mỗi khi <br />
con bệnh của tôi bắt đầu nhẩm tính số lượng xe trong chuyến đưa đám của họ thì xem như hiệu lực<br />
của thuốc men chỉ còn một nửa. Nếu cô có cách khiến cho cô ấy hỏi han cô về thời trang mua đông<br />
thì tôi có thể đoán chắc cơ may là một phần năm, thay vì là một phần mười.<br />
<br />
Sau khi vị bác sĩ đi khỏi, Sue đi vào phòng vẽ và khóc cho đến khi cái khăn giấy Nhật tơi tả thành <br />
bột giấy. Rồi cô đường bệ đi vào phòng của Johnsy với cái giá vẽ, miệng huýt sáo một điệu dân ca Mỹ<br />
rộn ràng.<br />
<br />
Johnsy vẫn nằm bẹp, xem chừng không động đậy chút nào dưới tấm vải giường, mặt hướng về cái <br />
cửa sổ. Sue ngưng huýt sáo, nghĩ là bạn mình đang ngủ. Cô sắp xếp giá vẽ và bắt đầu dùng viết và<br />
mực để vẽ hình minh hoạ cho một truyện để đăng trong một tạp chí. Trong khi các hoạ sĩ trẻ tuổi <br />
phải dọn đường cho Hội Hoạ bằng cách vẽ tranh cho truyện ấy để dọn đường cho Văn Chương.<br />
<br />
Khi Sue đang phác hoạ cái quần bảnh bao và gọng kinh một tròng của một anh hùng <br />
(một tay cao bồi bang Idaho), cô nghe một tiếng nho nhỏ, lặp lại vài lần.<br />
<br />
Cô đi vội đến bên mép giường. Johnsy đang mở mắt, nhìn ra cửa sổ, và đang đếm, đếm ngược:<br />
“mười hai”, và ít lâu sau: “mười một”, và sau đấy “mười”, rồi “chín”, rồi “tám” và “bảy” gần như <br />
liền nhau.<br />
<br />
Sue nhìn chăm chú bên ngoài cửa sổ. Có gì ở ngoài đấy đâu mà đếm? Chỉ có một khoảng sân trống<br />
buồn nản, và bức tường trơ trụi của một căn nhà gạch xa hơn chừng mười thước. <br />
Một dây Trường Xuân thật già cỗi, gốc vặn vẹo mục nát, leo đến giữa bức tường gạch. <br />
Ngọn gió thu lạnh đã làm rơi rụng đám lá, phơi bầy các nhánh gần như trơ trụi bám vào mấy <br />
mảng gạch vụn vỡ. <br />
<br />
Sue hỏi?<br />
- Cái gì vậy hở bồ?<br />
<br />
Johnsy nói, gần như thì thầm:<br />
- Sáu. Bây giờ rơi nhanh quá. Ba ngày trước còn gần cả trăm, đếm muốn nhức đầu. <br />
Nhưng giờ thì dễ rồi. Thêm chiếc nữa. Giờ chỉ còn lại năm.<br />
<br />
- Năm cái gì, noi cho Sue của bồ nghe nào!<br />
- Năm chiếc lá trên cây Trường Xuân. Khi chiếc lá cuối cùng rụng thì mình cũng sẽ ra đi. Minh đã biết<br />
như thế ba ngày nay rồi. Bác sĩ không nói cho bạn biết à.<br />
<br />
Sue càu nhàu, với giọng khinh miệt cao quý.<br />
<br />
- Ô hay! Minh chưa bao giờ nghe có chuyện điên khùng như vậy. Mấy cái lá Trường Xuân thì có liên hệ <br />
gì đến việc bồ khỏi bệnh đâu nào? Và bồ vẫn thích cái cây này, cô nàng hư đốn ơi!<br />
Đừng có ngốc nghếch. Sáng nay ông bác sĩ nới với mình là cơ may của bồ khỏi bệnh hẳn... <br />
xem ông ấy nói gì nào... ông ấy nói cơ may chính xácd là mười trong một! <br />
Đấy cũng bằng với cơ may chúng mình có ơ New York để đáp tầu điện hay đi qua một toà nhà mới.<br />
<br />
Bây giờ ăn một tí cháo, rồi mua ít tượu vang poóc-tô cho cô bé đang bệnh, và thịt lợn cho chính tác giả ăn.<br />
Johnsy vẫn dán mắt ra ngoài cửa sổ:<br />
- Không cần phải mua rượu vang. Thêm một chiếc nữa. Không, mình không muốn ăn cháo. <br />
Thế là còn có bốn. Mình muốn xem chiếc lá cuối cùng trước khi trời tối. Khi ấy mình cũng sẽ ra đi.<br />
<br />
Sue nghiêng mình trên cô:<br />
- Johnsy ơi, bồ có thể hứa nhắm mắt lại và không nhìn ra ngoài cửa sổ khi mình làm việc được không?<br />
Ngày mai mình phải đi giao mấy bức vẽ. Minh cần ánh sáng, nếu không mình phải kéo rèm xuống.<br />
<br />
Johnsy hỏi, giọng lạnh tanh:<br />
- Bạn có thể vẽ trong phòng kia được không?<br />
<br />
- Mình muốn ở kề bên bồ. Hơn nữa, mình không muốn bồ cứ nhìn mãi mấy chiếc lá Trường Xuân vô duyên đó.<br />
Johnsy nói:<br />
- Đấy là chiếc lá cuối cùng. Mình nghĩ chắc chắn nó đã rụng đêm qua. Mình nghe tiếng gió. <br />
Nó sẽ rụng hôm nay, và mình sẽ chết cùng lúc với nó.<br />
<br />
Sue nghiêng khuôn mặt tóp của cô kề cận cái gối:<br />
- Cưng ơi là cưng! Nếu cưng không nghĩ đến chính bản thân cưng thì nên nghĩ đến mình đây. <br />
Mình sẽ làm được gì chứ?<br />
<br />
Nhưng Johnsy không trả lời. Nỗi cô đơn cùng cực nhất trên thế gian là một linh hồn chuẩn bị tiếp tục<br />
cuộc hành trình bí ẩn, xa thẳm. Điều mộng tưởng dường như đã ảm ảnh cô mạnh mẽ hơn khi những<br />
dây nối buộc cô với tình bạn và với trần thế đã bị lơi lỏng.<br />
<br />
Ngày dần trôi, và dù qua khoảng không xám xịt, họ vẫn thấy chiếc lá đơn độc bảm vào cuống của nó,<br />
dựa vào bức tường. Và rồi, khi màn đêm buông xuống, gió bắc lại thổi, trong khi mưa vẫn đập vào các<br />
cửa sổ, chảy ồng ộc xuống theo rìa mái nhà kiểu Hà Lan.<br />
<br />
Khi đã có đủ ánh sáng buổi tinh sương, Johnsy, con người vô cảm, lại ra lệnh kéo cái rèm xuống.<br />
<br />
Chiếc lá Trường Xuân vẫn còn đấy.<br />
<br />
Johnsy nằm một hồi lâu nhìn nó. Và rồi cô gọi Sue, đang quậy nồi cháo ga trên cái bếp ga. <br />
Cô nói:<br />
- Minh là đứa hư, Sue à. Có cái gì đó đã khiến chiếc lá vẫn ở đấy để cho thấy mình quả là độc ác.<br />
Muốn chết là một cái tội. Bây giờ bồ có thể mang cho mình chút cháo, và ít sữa pha chút rượu vang<br />
póc-tô, và... không, mang trước cho mình cái gương soi cầm tay, rồi chèn ít cái gối quanh mình, <br />
rồi mình sẽ ngồi lên để xem bồ nấu nướng.<br />
<br />
Một giờ sau, cô nói:<br />
- Sue à, một ngày nào đấy mình sẽ vẽ cảnh vịnh Naples.<br />
<br />
Ông bác sĩ đến vào buổi xế chiều, và khi ông trở ra Sue có cớ để đi ra ngoài hành lanh. <br />
Ông nắm lấy bàn tay gầy, run rẩy của Sue đặt trong tay ông.<br />
<br />
- Cơ may ngang bằng. Với công chăm sóc tận tuỵ của cô, cô sẽ thắng. Và giờ tôi phải đến thăm một <br />
ca khác ở tầng dưới. Người bệnh là Behrman – tôi nghĩ chừng đâu là một hoạ sĩ. <br />
Cũng viêm phổi. Ông ta già cả, yếu đuối, cơn bệnh lại là cấp tính. Không có hi vọng gì, nhưng tôi sẽ<br />
đưa ông đến bệnh viện để được thoải mái hơn.<br />
<br />
<br />
Ngày kế, ông bác sĩ bảo Sue:<br />
<br />
- Cô ấy qua khỏi cơn nguy rồi. Cô đã thắng. Bây giờ chỉ cần dinh dưỡng và chăm sóc – <br />
chỉ có thế thôi.<br />
<br />
Buổi chiều ấy, khi Johsy đang đan một cái khăn quàng len mầu lam thật đậm và xem vẻ rất vô dụng,<br />
Sue đến bên giường cô, đặt cánh tay quanh cô và cũng quanh mấy cái gối.<br />
<br />
- Mình có chuyện này nói cho bồ biết, cái con chuột trắng ơi. Ông Behrman qua đời hôm nay ở bệnh<br />
viện vì chứng viêm phổi. Ông ấy nhuốm bệnh chỉ trong có hai ngày. <br />
<br />
Người gác gian tìm thấy ông <br />
sáng ngày đầu tiên trong căn phòng tầng dưới, tuyệt vọng cứu chữa với cơn đau đớn. <br />
Đôi giầy và quần áo ông ấy bị ướt cả, lạnh như nước đá. Họ không thể hiểu nổi ông đã đi đâu <br />
trong một đêm kinh hoàng như thế. <br />
<br />
Và rồi họ tìm thấy cái đèn bão, vẫn cháy, và một cái thang đã bị rời khỏi nơi cất giữ, vài cây cọ tơi tả,<br />
và nghiên pha mầu mới ít mầu xanh và vàng, bồ nhìn ra ngoài cửa sổ xem, nhìn chiếc lá Trường Xuân cuối<br />
cùng trên bức tường đấy.<br />
<br />
Bồ có đặt nghi vấn tại sao nó không bao giờ bay lất phất khi có gió thổi không?<br />
<br />
Cưng ơi, <br />
Đó là kiệt tác của ông Behrman đấy - Ông đã vẽ nó đúng vào đêm CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG rơi rụng.

Licence : All Rights Reserved


X