Experience YourListen.com completely ad free for only $4 a month. Upgrade your account today!

Radio Số 02: "tình Yêu Bao La C…ủa cha mẹ"

  • played 232 times
  • uploaded
  • in Radio
Embed Code (recommended way)
Embed Code (Iframe alternative)
Please login or signup to use this feature.

“Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người” (Mt 3, 17)

Chủ đề radio số 02 – SVCG Xuân Mai
CON YÊU DẤU
Lm. Thiện Duy

Ai làm cha mẹ cũng luôn mong cho con cái mình thể xác khỏe mạnh, trí tuệ sáng suốt, tinh thần minh mẫn... Vì vậy họ sẵn sàng làm mọi sự, miễn sao con cái mình được tốt. Hơn thế nữa, cha mẹ trong gia đình Công giáo còn mong muốn con mình có một đời sống tâm linh sâu sắc, một đức tin vững vàng. Một đứa con ngoan là một đứa con biết được thao thức của cha mẹ, thấy được những nỗi lo toan vất vả của bậc sinh thành để cố gắng mỗi ngày làm cho mình được tốt hơn. Một đứa con trong gia đình Công giáo mà siêng năng dự lễ, sống tốt lành, thánh thiện… là hạnh phúc không thể diễn tả được của cha mẹ. Nghĩa là cha mẹ nào cũng muốn con cái trở thành những đứa con yêu dấu của họ. Thiên Chúa là một người Cha nhân hậu, là mẹ hiền luôn ấp ủ con thơ, thì chắc chắn Ngài cũng muốn chúng ta trở thành con yêu dấu của Ngài.


Bài viết 01
LỜI CỦA CHA

Con ah, nhà chúng ta nghèo, đó là lỗi của cha đã không thể cho con một cuộc sống đầy đủ về vật chất như những bạn bè cùng trang lứa. Vì chúng ta nghèo mà cha dạy con phải biết tự trọng và vươn lên. Con rất ngoan và rất can đảm. Con biết nhà chúng ta nghèo nên luôn luôn nỗ lực gấp nhiều lần người khác, luôn luôn khiến cha cảm thấy hạnh phúc và an tâm.

Nhưng con à, chúng ta nghèo không phải là cái tội và càng không phải là lỗi của người khác. Bởi thế, con đừng hậm hực với xã hội nhiều bất công và đừng coi thường những người có điều kiện tốt hơn con.

Xã hội cho cha một công việc để nuôi con khôn lớn, cho con trường học để trưởng thành và cho tất cả chúng ta cơ hội để vươn lên ngang bằng nhau. Như thế có là ít không con? Chân lý nằm trong tay kẻ mạnh, lẽ phải nằm ở nơi những người có tiền. Cha không phủ nhận điều đó, càng không phủ nhận đó cũng là một sự bất công. Nhưng nếu con là kẻ mạnh, là người có tiền, liệu con còn thấy đó là điều bất công không? Nếu con thực sự cảm thấy không chịu đựng được sự bất công ấy, hãy trở thành kẻ mạnh chân chính, kẻ mạnh nâng người khác trên đôi vai của mình chàng trai ạ.

Chúng ta nghèo, con nghèo, con phải nỗ lực bởi con xuất phát thấp hơn những người khác. Nhưng có rất nhiều người xuất phát điểm thấp hơn con, điều đó có lỗi gì đâu con. Ai cũng muốn được lớn lên trong điều kiện tốt, được bố mẹ nâng đỡ, đi con đường bằng phẳng vào đời. Đó không phải là điều gì đáng xấu hổ hay lên án, càng không phải là lý do để con coi thường họ. Có thể họ không nỗ lực bằng con, không tài năng bằng con nhưng vì xuất phát cao hơn con nên kết quả tốt hơn con. Cha biết đó là bất công. Nhưng con không thể vì sự bất công ấy mà nảy sinh tâm lý chê bai, khinh thường. Cha đã không thể cho con một điểm xuất phát cao nhưng cha hi vọng con có thể cho con của con những điều tốt hơn những thứ cha có thể cho con. Con làm được không, con ta?

Mỗi người sinh ra đều có một số phận riêng, một hoàn cảnh riêng, một điểm xuất phát riêng và mỗi người phải có sự cố gắng, nỗ lực riêng. Nhưng cha cho rằng ông trời rất công bằng, không cho ai tất cả, cũng không lấy đi tất cả của ai. Có cho, có nhận. Bởi thế con trai hành trang bước vào đời của con đừng mang theo sự hậm hực và ghen tỵ không đáng có, con nhé!

Cha tin, con sẽ thành công!

Bài viết 02

CON YÊU BA…!


Hãy cũng mình nhớ lại công ơn của người cha, âm thầm và ấm áp mà chúng ta khó thể nhận ra chỉ khi chúng ta sống chậm lại sẽ cảm nhận được tình cảm đó thật thiêng liêng.Hãy nói lời xin lỗi khi chưa quá muộn...

Có lẽ như đây là bài viết đầu tiên tôi viết về Ba. Trước đây, khi làm văn tôi thường hay viết về Mẹ. Vì tôi cho rằng viết về Mẹ thì lời văn sẽ ướt át và mềm mại hơn. Theo suy nghĩ cũa tôi trước đây thì người Mẹ thường dịu dàng, trìu mến. Còn Ba thì nghiêm khắc và cứng rắn. Nhưng cách đây vài tuần, tôi đọc được trên một diễn đàn có thông báo cuộc thi “ Viết về Cha”. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều...Và bây giờ nếu phải nói với Ba điều gì đó tôi muốn nói rằng: “Con yêu Ba nhiều lắm!”.

Ngày ấy, khi tôi chừng mười bốn tuổi. Khi đó, tôi đang học lớp tám. Thấy tôi hằng ngày phải đi bộ đến trường khá là xa. Ba đã mua cho tôi một chiếc xe đạp để tôi đi học. Có thể nói chiếc xe đạp đó là món quà mắc tiền nhất từ lúc tôi sinh ra đến lúc tôi học lớp tám mà Ba mua tặng tôi. Lúc đó tôi rất thích, thích nhiều lắm. Tôi vô cùng vui sướng và thầm cảm ơn Ba rất nhiều khi nhận đươc món quà đó. Nhưng chỉ đươc một ít lâu sau…

Vào một buổi sáng nọ, tôi xin phép Ba cho tôi qua nhà nhỏ bạn cùng lớp để ăn liên hoan cuối năm. Sau đó, tôi xách chiếc xe đạp ra khỏi nhà và mang đi bán để lấy số tiền đó rồi cùng với mấy đứa bạn cùng lớp âm mưu một chuyến đi chơi xa mà tụi tôi đã đự định từ trước. Sau đó, mấy đứa chúng tôi đợi nhau cho đông đủ cả nhóm rồi bắt đầu đón xe đi. Xe chúng tôi đang bon bon chạy bất chợt có một điều vô cùng kinh ngac đã xảy ra. Chiếc xe chở chúng tôi bị va vào một chiếc xe khác va kết quả là…Tôi đã bị thương nghiêm trọng đến mức nằm bất tỉnh còn mấy đứa bạn tôi thì bị trầy xước nhưng cũng khá nặng. Nghe mấy đứa bạn kể lại lúc đó có mấy người đã đưa chúng tôi vào bệnh viện. Dù không muốn chút nào nhưng gặp tình cảnh bất trắc không thể tiếp tục che giấu đươc nữa nên mấy đứa bạn tôi quyết định gọi điện về báo cho gia đình tôi. Ba tôi nhấc máy lên và thật hoảng hốt biết chừng khi nghe tin đứa con mình mới sang nay xin Ba đi qua nhà nhỏ bạn chơi giờ đang nằm bất tỉnh trong bệnh viện. Nghe Mẹ tôi kể lúc đó, ở bên cạnh con mỗi giờ trong bệnh viện, Ba cầu ngyện và chỉ mong lúc đó tôi tỉnh dậy. Đến tận bây giờ, tôi vẫn không nhớ nổi khoảng thời gian đó như thế nào? Tôi chỉ biết qua lời Mẹ kể nghe mà mắt tôi cay xè và nước mắt cứ thế mà chảy. Tôi nằm trong bệnh viện mất vài tuần. Trong khoảng thời gian đó, Ba tôi đã đi đến tận nhà mấy đứa bạn tôi để hỏi thăm nơi mà tôi đã bán chiếc xe đạp. Và rồi cũng tới ngày tôi được ra viện để trở về ngôi nhà yêu dấu của mình. Ba đón tôi về. Tới nhà, khi Ba vừa mở cửa, tôi lập tức bước vào và chợt bàng hoàng tưởng như là mơ…Khi hiện ra trước mắt tôi là một chiếc xe đạp. Chiếc xe đạp mà ngày nào Ba đã mua tặng tôi. Chiếc xe đạp mà tôi vẫn thường hay đi học…Tôi thấy lòng mình như quăn lại. Tôi ân hận biết bao. Bao nhiêu tiền của ba tôi đã phá tích tắc trong vài tuần. Thế mà Ba vẩn chưa một lần la tôi. Lúc nào Ba cũng nói: ”Cố lên nha con!”.
Hôm nay trên đường đi học về tôi đã khóc vì nhớ Ba, tôi muốn thốt lên rằng: "Con yêu Ba nhiều lắm!”


Licence : All Rights Reserved


Similar Music and Audio

X